Muốn cầu tiến hơn người, ra đời phải biết ngước mặt nhìn lên. Vì nhìn xuống ta thấy hơn người, nhưng nhìn lên ta chỉ là con số không vĩ đại

Francois Mauriac

Khẩu hiệu dẫn đến thành công là :” áp dụng – thích nghi – Cải tiến”

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2008

Giới trẻ Việt Nam và một số tính cách… “dở”

Với bản tính năng động và luôn đổi mới, giới trẻ Việt Nam ngày nay nhanh chóng hòa nhập và bắt kịp với lối sống hiện đại. Tuy nhiên, trong hành trang vào đời của họ có không ít những tính cách xấu, làm cản trở sức vươn lên và cống hiến của họ...
Coi trọng hình thức không có gì là xấu, thậm chí là cần thiết, nhưng hình thức không phải là tất cả. Chỉ chạy theo cái danh mà quên cái thực thì đó là cái đẹp của đồ hàng mã. Kiểu học amateur trong sinh viên hiện nay phổ biến lắm. Đó là cách học nhếch nháng, chẳng thèm đọc sách vở gì, nhưng khi thi thì dùng đủ các cách để có được điểm cao. Nhiều bạn ra trướng, cầm tấm bằng khá, giỏi trong tay nhưng không khỏi lo lắng: chẳng biết mình có thể làm được gì? Gần đây, nhiều tờ báo lên tiếng về tình trạng học "giả" bằng thật, luận án kém chất lượng, nhiều đề tài không giá trị, thậm chí có cả hiện tượng mua bán luận án... Mặc dầu vậy, phong trào làm Thạc sĩ, Tiến sĩ vẫn diễn ra rầm rộ. Họ đổ xô đi kiếm cái bằng cho đẹp hồ sơ, cho oai với thiên hạ và tìm kiếm cơ hội thăng tiến. Việc đề cao những tấm gương hiếu học một cách thái quá mà không cần biết đến động cơ học, khả năng cống hiến cho xã hội như hiện nay vô hình trung đã cổ vũ cho thói hiếu danh, bệnh hình thức đang có nguy cơ lan rộng.

Hội hè đình đám

Khoảng chục năm trở lại đây, khi cuộc sống có đôi chút no đủ tức thì hàng loạt hình thức tổ chức hội hè mọc lên như nấm, đặc biệt ờ nông thôn. Mất thời gian và tốn tiền bạc đã đành, thói quen hội hè còn làm mất tác phong công nghiệp và kéo theo những hậu quả xấu khác, như tình trạng nhậu nhẹt say khướt rồi cà khịa, đánh lộn lẫn nhau, cờ bạc sát phạt nhau... không phải ai cũng thích hội hè, nhưng nó đã trở thành "trào lưu", lôi cuốn nhiều người tham gia một cách bất đắc dĩ. Đáng báo động là bệnh hội hè đình đám diễn ra khá phổ biến trong lứa tuổi thanh niên.

Dĩ hòa vi quý

Hòa là một chuẩn mực sống, một triết lý sống của người Việt Nam nói riêng, người Á Đông nói chung. Hòa là tốt, nhưng hòa đến mức chẳng dám đấu tranh với thói hư tật xấu, đấu tranh vì sự công bằng thì thật chẳng hay ho chút nào. Học sinh, sinh viên hiện nay rất ít người dám đứng lên tố cáo bạn quay cóp bài với thầy cô giáo. Các bạn cho rằng làm như thế mình có được hơn điểm nào đâu mà lại gây thù chuốc oán. Hầu hết các bạn trẻ trong các cơ quan nhà nước không dám tỏ quan điểm cá nhân trước những vấn đề phải động chạm đến người này người kia. Dĩ hòa vi quý dễ sinh ra thói vô trách nhiệm, ích kỷ, sống chết mặc bay. Thêm vào đó, quan niệm sống trăm cái lý không bằng tí cái tình sẽ dẫn đến hệ quả là giải quyết công việc theo tình cảm, cảm tính chủ quan mà không dựa vào lý trí. Làm việc theo cảm tính có thể dẫn đến những sai lầm nghiêm trọng, đặc biệt trong lĩnh vực quản lý, kinh doanh.

Khôn lỏi

Đây là một biến thái của thói vị kỷ, chỉ biết và về cái lợi cho bản thân mà không nghĩ đến cộng đồng, thậm chí sẵn sàng chà đạp lên lợi ích của người khác. Đây cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng thiếu khả năng hợp tác - điều quan trọng trong nền sản xuất công nghiệp. Tính khôn lỏi cản trở việc thực thi những kế hoạch lớn và là nguyên nhân dẫn đến sự mất đoàn kết.

Thiếu tính kỷ luật

Hiện tượng như đi muộn, không tôn trọng giờ giấc khá phổ biên. Các chỉ tiêu mà mình đặt ra ít khi được tiến hành đúng. Sinh viên không nghiêm túc thực hiện nhũng yêu cầu của giáo viên và hay nói chuyện riêng trong lớp... Có lẽ, người Việt Nam vốn tính nông dân, không quá cần đến một lối sống có kỷ luật cao. Thói quen đó đến nay vẫn tồn tại trong lớp trẻ. Nhà trường và nhiều cơ quan chưa thục sự đề cao tính kỷ luật, thậm chí đã thỏa hiệp với thói vô kỷ luật. Cộng với khả năng tổ chức kém nên nhiều bạn trẻ không thể làm việc theo nhóm.

A dua, ỷ lại, vô trách nhiệm

Dễ vừa lòng với bản thân mình, với những gì mình đã có, nên sức ỳ rất lớn. Trong tập thể, tính ỷ lại cao, ai cũng nghĩ, mình không làm thì đã có người khác làm rồi. Cái cá nhân không được đề cao, nên nhiều người thiếu tự tin với lối sống, lối suy nghĩ riêng của mình. Họ hay a dua theo số đông, người ta làm thế nào thì mình cũng làm thế. Con đường mình chọn nếu có người đi trước đã thất bại thì tránh đi, thôi thì cứ làm cái gì dễ thành công hơn cho chắc. Kiểu sống đó có người gọi là "bản năng bầy đàn" quá cao.

Thiếu tự tin

So với các nước phương Tây, con người cá nhân của mình vốn không cao. Trong các buổi thảo luận, số người đứng lên nói: theo tôi thế này theo tôi thế kia rất ít, mà đa số mọi người thích nói: tôi cũng nghĩ như người này tôi đồng quan điểm với người kia. Chẳng riêng gì sinh viên, ngay các tác giả viết sách cũng vậy. Có tác phẩm do một người viết nhưng khi đưa ra nhận định gì mới thì tác giả thường viết: theo chúng tôi hay chúng tôi cho rằng. Chân lý hay bị đồng nhất với số đông. Cái gì nhiều người cho là đúng thì đương nhiên nó đúng, không cần nghĩ ngợi gì nữa. Một số người biết ý kiến của mình đúng nhưng lại không tự tin đối mặt với số đông. Số đông thực sự là một thứ áp lực.

Thiếu khả năng làm việc theo nhóm

Cái mà bây giờ giới trẻ thiếu là khả năng làm việc theo nhóm. Có ông Giám đốc một Công ty nước ngoài kể lại, khi tuyển nhân sự họ hỏi các ứng viên: Bạn làm việc theo nhóm thế nào? Các sinh viên mới ra trường của ta thường trả lời: Tôi có thể làm mọi việc một cách độc lập. Tất nhiên vị giám đốc nọ trả lời: Nếu vậy bạn hãy xin làm ớ công ty khác. Bây giờ nhiều bạn trẻ thất nghiệp chỉ vì không biết việc theo nhóm, theo cộng đồng. Mỗi người cái hay hay riêng, có sở trường riêng, nếu biết kết hợp lại với nhau mới có thể thành công được. Trong phòng thí nghiệm, một người thực hiện công việc thì độ chính xác đạt được 40 - 45%, còn nhiều người thực thì có thể đạt tới 80%.

Dám nghĩ mà chẳng dám làm

Một điểm hạn chế nữa trong giới trẻ là nghĩ mà không dám làm. Mang căn tính nông dân người ta chỉ muốn hướng lời nhanh chóng mà không dám đầu tư lâu dài và chấp nhận rủi ro. Nếu có 5 triệu đồng trong túi, mà có ai rủ đầu tư vào vụ làm ăn nào đó thì chắc là nhiều người từ chối. Họ sẽ đi gửi ngân hàng để lấy lãi suất, tuy ít nhưng chắc chắn, không mạo hiểm. ấy vậy nhưng, nhiều người Việt Nam lại rất thích đánh đề, vì có thể "sáng gieo chiều gặt". Họ không có đầu óc làm ăn lớn, lâu dài mà chỉ thích ăn xổi thôi. Để vượt lên chính mình thanh niên cần có đức tính dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm.

Khoe khoang

Đa số thanh niên bây giờ thích khoe khoang. Nghe người ta nói thì "hoành tráng" lắm, nhất là mấy ông làm việc ở thành phố về quê họp lớp thì phải biết. Cái tính xấu này một phần bắt nguồn từ việc giáo dục của gia đình. Ngay từ bé, bọn trẻ đã bị nhồi sọ tư tưởng sự thành đạt của mình mang lại niềm tự hào cho cha mẹ. Một nguyên nhân nữa là tính sĩ diện vốn có của người Việt. Ngày xưa các cụ chế giễu: Ngoài đường ra dáng ông đồ. Về nhà chẳng có hột ngô đút mồm.

Trên đây là một số "căn tính" có nguy cơ ăn sâu vào lối sống, trở thành những thói quen cố hữu, một nét văn hóa truyền thống trong tính cách người Việt Nam. Cho dù vậy, thanh niên ta ngày nay nên có những điều chỉnh cho phù hợp, nên dung hòa lối sống hiện đại với các quan niệm truyền thống tự ngàn xưa để chứng tỏ sự nhanh nhạy, bản lĩnh của thế hệ trẻ, chứng tỏ khả năng đón đầu và làm chủ vận mệnh của mình cũng như xây dựng một Việt Nam cường thịnh về vật chất, văn minh về tinh thần.

Cho các bạn trẻ muốn thành công

Những câu hỏi nào mà các bạn trẻ yêu thích kinh doanh thường cảm thấy băn khoăn? Hãy cùng nghe tiến sỹ Mai Hữu Tín trả lời và biết đâu sẽ mang lại cho bạn một vài điều thú vị.

1- Các nhà doanh nghiệp trông đợi gì từ sinh viên mới ra trường?


Câu hỏi tưởng dễ mà lại khó. Nếu cứ nói chung chung là chúng tôi cần các bạn có chuyên môn cao, giỏi ngoại ngữ, thành thạo các phần mềm thông dụng, biết kết hợp làm việc với mọi người... thì chắc là các bạn đều đã nghe cả rồi. Thật sự là chúng tôi rất cần các bạn được như vậy.

Nhưng nếu chỉ như vậy thôi thì chắc là đường tiến thân của các bạn sẽ dài lắm trong khi đất nước và môi trường kinh doanh hiện tại cần nhiều hơn như vậy. Các doanh nghiệp của chúng ta hiện không chỉ thiếu nhân viên giỏi mà còn thiếu cả cấp quản lý trung gian giỏi, trẻ và bản lĩnh.

Ngoài vốn kiến thức lý thuyết mà các bạn học được từ giảng đường thì những trải nghiệm trong đời sống thật góp nhặt được từ khi các bạn bắt đầu biết suy nghĩ về tương lai là rất quan trọng. Không phải ngẫu nhiên mà các đại học quốc tế lớn chuyên đào tạo về quản trị khi tuyển sinh viên vào bậc cao học đều cần người tiến cử ghi rõ ý kiến của họ về những mặt sau của ứng viên:

- Khả năng lãnh đạo;

- Tính kiên trì;

- Khát khao thành công;

- Khả năng làm việc đồng đội;

- Sự tự tin;

- Sự linh hoạt;

- Sự chín chắn trong công việc chuyên môn;

- Tính đĩnh đạc, tự chủ;

- Lối sống có định hướng;

- Khả năng hoàn thành mục tiêu đúng hạn định;

- Khả năng phân tích tình huống và hình thành giải pháp;

- Kỹ năng giao tiếp bằng ngôn ngữ viết và nói;

- Kỹ năng thiết lập quan hệ.

Các bạn cần có tất cả những tính cách, khả năng và kỹ năng trên ở mức cao nếu muốn thành công trong sự nghiệp và trở thành những nhà quản lý giỏi.

2- Làm sao để có được tất cả các tính cách, khả năng và kỹ năng trên?

Cá nhân tôi không tin vào quan điểm cho rằng con người được sinh ra với những tính cách có sẵn và không thể biến đổi. Ai cũng có thể tự nâng mình lên nếu chịu học và có ý chí thật sự. Từ bỏ nếp suy nghĩ cũ, những thói quen xấu luôn đòi hỏi rất nhiều cố gắng.

Cá nhân tôi học được rất nhiều từ sách vở và qua quan sát những người giỏi và thành đạt đã được xã hội nhìn nhận. Tôi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần quyển “Đắc nhân tâm” do Nguyễn Hiến Lê dịch từ nguyên tác “How to win friends and influence people” của Dale Carnegie trước khi học xong phổ thông. Tôi giữ thói quen sưu tầm và đọc hồi ký của những người nổi tiếng cho đến bây giờ. Đương nhiên bạn phải thực hành có chọn lọc những điều đọc được chứ không thể áp dụng nguyên xi cho cá nhân mình.

Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất để tạo tính kỷ luật cá nhân như luôn ngủ dậy đúng giờ trong ngày làm việc; tập thể dục hoặc chơi thể thao ít nhất 3 lần/tuần; lên lịch tất cả các việc phải làm và kiểm tra thường xuyên lịch này để không bỏ sót; luôn chào hỏi người quen trước khi được chào; luôn cảm ơn mọi người cho những việc nhỏ nhất; không chê bai, than vãn; luôn trả lời mọi email nhận được trong vòng 24 giờ... Làm được như vậy bạn đã đi được những bước đầu tiên để chuẩn bị mình cho những việc lớn hơn.

3- Những khiếm khuyết thường thấy nhất ở các bạn trẻ?

Dưới đây là những quan sát của cá nhân tôi qua rất nhiều lần tiếp xúc với sinh viên cũng như với các đồng nghiệp trẻ của mình:

- Thiếu định hướng tương lai: Phần lớn các bạn chấp nhận an phận hoặc chỉ đón nhận những gì đến với các bạn hơn là vạch ra kế hoạch phát triển cá nhân của mình và theo đuổi kế hoạch đó. Rất ít bạn trả lời được là năm tới, 3 năm tới, 5 năm tới bạn sẽ học được đến đâu hoặc làm được gì.

- Khả năng tư duy kém: Các bạn ít chịu suy nghĩ về công việc mình làm để cải tiến hoặc tăng năng suất. Phần lớn chọn việc dễ làm và cứ theo lối mòn mà người đi trước đã vạch ra. Khi có vấn đề phát sinh các bạn thường im lặng lắng nghe chứ không mạnh dạn suy nghĩ và trình bày suy nghĩ của mình.

- Thiếu tính độc lập và ý chí phấn đấu: Rất nhiều bạn dựa vào các mối quan hệ có sẵn để tìm việc, tiến thân hoặc giải quyết khó khăn thay vì tự mình quyết định mọi việc. Ở mọi doanh nghiệp hiện nay việc tìm người tài là một trong những ưu tiên hàng đầu.

Đừng ngại gởi thẳng hồ sơ xin việc của bạn cho tổng giám đốc hay giám đốc nhân sự của các doanh nghiệp thay vì nhờ cậy người quen, nhất là các quan chức. Kinh nghiệm bản thân cho tôi thấy thường các bạn nhờ cậy như vậy có thể có việc làm nhưng lại rất khó tiến thân vì các bạn rất kém về ý chí phấn đấu và không được đồng nghiệp nể trọng lắm.

- Tự cao: Rất nhiều bạn trẻ có học lực kha khá lại để cho chính chiếc bóng của mình che mất mình đi và không nhận ra rằng phía trước còn rất nhiều thứ các bạn phải học, phải biết. Các bạn so bì nhau với bằng cấp thay cho khả năng thực và không đánh giá đúng giá trị của kinh nghiệm và sự sáng tạo.

Rất nhiều bạn như vậy cho rằng mình có năng lực nhưng lại không được tạo cơ hội để khai thác tài năng của mình. Rất tiếc là năng lực đó lại do các bạn tự thấy chứ không phải do xã hội hay người sử dụng nhìn nhận. Tôi cho rằng một trong những năng lực mà các bạn trẻ rất cần phải có là năng lực làm cho mọi người khác nhận ra được năng lực thật của mình.

- Chủ quan: Kiến thức của nhân loại trong mọi lĩnh vực ngày càng bao la. Với những phương tiện kỹ thuật hiện đại của ngày hôm nay việc tiếp cận kiến thức không còn là một vấn đề quá khó nữa. Thế nhưng trước mọi vấn đề của cuộc sống thì trải nghiệm thực tế và tuổi tác lại có vai trò hết sức quan trọng. Người nhiều kinh nghiệm, dù có thể ít học hơn, thường có giải pháp tốt hơn cho rất nhiều vấn đề.

Do vậy mà tính cẩn trọng là cần thiết. Việc tham khảo ý kiến của người lớn tuổi là cần thiết. Quyết định cuối cùng trong những việc quan trọng có thể thuộc về bạn và người lãnh chịu hậu quả của các quyết định đó có thể là chính bạn. Nhưng đừng vì vậy mà chủ quan. Có thêm những lời khuyên chân tình từ người đi trước không bao giờ thừa.

- Giấu dốt: Rất nhiều bạn trẻ khó nói được sự thật rằng mình không biết hoặc chưa biết về một vấn đề nào đó. Điều này thật không hay cho các bạn và cho cả tổ chức mà bạn làm việc. Không ai chê trách những người trẻ về những điều không biết hoặc chưa biết đó.

Ngược lại sự thành thực của các bạn lại chính là cơ hội để các bạn học hỏi thêm và có được tình cảm của mọi người. Điều quan trọng là khi được quan tâm chỉ bảo thì bạn cần lắng nghe và nếu được thì ghi lại, thật cẩn thận để có thể làm đúng và thể hiện sự trân trọng của mình với những lời chỉ bảo đó.

- Thụ động, ngại khó: Giữa các nhân viên có cùng năng lực thì chỉ những người sẵn sàng xông pha, gánh vác trách nhiệm và lao vào các việc khó khăn mới có thể được sự chú ý của các cấp lãnh đạo. Có thể các bạn làm chưa tốt lắm do thiếu kinh nghiệm nhưng chắc chắn tinh thần của các bạn sẽ được ghi nhận. Hãy để ý là hầu hết các bạn học giỏi nhưng thụ động rất khó thành công trong cuộc sống trong khi có những bạn chỉ học khá thôi nhưng lại rất thành công. Sự năng động tạo ra khác biệt này.

4- Tiền bạc và sự thành đạt

Rất nhiều bạn trẻ ngày nay so bì sự thành đạt của nhau qua các giá trị vật chất: ai ở nhà to hơn, đi xe đẹp hơn, xài điện thoại đắt hơn... Cũng vì vậy mà rất nhiều bạn lao vào làm giàu bằng mọi giá và bỏ qua rất nhiều giá trị khác đáng quí hơn, đáng tự hào hơn. Cá nhân tôi chưa bao giờ đặt ra mục tiêu sẽ làm giàu bằng hay hơn ai cả. Bàn về hạnh phúc là một điều ngoài khả năng của tôi.

Thế nhưng tôi tin rằng một người thành đạt trước hết phải được sự kính trọng của mọi người xung quanh, có thể là về nhân cách, kiến thức, tầm nhìn... trước khi nói đến địa vị hay sự giàu có. Nhân tiện cũng phải nói thêm rằng tôi biết khá nhiều người giàu có hơn tôi rất nhiều nhưng lại không được cho là thành đạt.

Và tôi cũng biết rất nhiều người rõ ràng là không nhiều phương tiện vật chất hơn tôi nhưng lại sống rất hạnh phúc và được mọi người quí mến. Đừng đặt mục tiêu quá cao và hãy cố có được sự thăng bằng trong cuộc sống các bạn ạ. Được tự do sử dụng hết khả năng của mình, với tôi, đã là một thành công lớn.

Tôi nhìn sự thành công của người khác với sự thán phục và tự hào, nếu họ là người Việt Nam. Trong tôi không có khái niệm ganh tỵ, bởi tôi hiểu điều đó chẳng đem lại lợi ích gì cả.

5- Ước muốn tương lai

Ngày còn đi học tôi không phải là một học sinh xuất sắc. Thế nhưng khi được học với người nước ngoài tôi luôn dặn lòng là không được để thua họ. Điều đó giúp tôi có thêm nghị lực. Mỗi lần nghe được tin một người Việt học xuất sắc hay làm được điều gì đó hơn người nước ngoài là mỗi lần tôi rơi nước mắt vì sung sướng và tự hào.

Trong tôi luôn ray rứt một điều là với dân số đứng hàng thứ 13 trên thế giới (nguồn: U.S. Census Bureau, International Data Base 2007) nhưng nền kinh tế lại đứng thứ 38 và thu nhập bình quân đầu người lại đứng đến thứ 121 (nguồn: CIA World Factbook 2007, tính theo ngang giá sức mua) thì chúng ta phải làm gì?

Tôi tin là mọi người Việt đều có trách nhiệm phấn đấu để nâng hình ảnh và giá trị của Việt Nam lên xứng tầm. Trọng trách mà các bạn trẻ ở thế hệ 7X, 8X và hơn nữa phải cáng đáng là rất lớn. Tôi mong các bạn sẽ chuẩn bị cho mình thật tốt trong cuộc đua này, làm sao để người Việt lúc nào đó có thể tự hào khẳng định với mọi dân tộc trên khắp năm châu rằng mình là người Việt, rằng người Việt không chỉ giỏi chiến đấu chống giặc ngoại xâm mà còn giỏi về khoa học, kỹ thuật, văn hóa, quản lý và đương nhiên... giỏi làm kinh doanh

Giá trị của đau khổ

Một người nuôi trai lấy ngọc luôn suy nghĩ làm thế nào để tạo được viên ngọc trai tốt nhất, đẹp nhất trên đời. Ông ra bãi biển để chọn một hạt cát và hỏi từng hạt cát có muốn biến thành ngọc trai không. Các hạt cát đều lắc đầu nguầy nguậy khiến ông sắp tuyệt vọng.

Đúng lúc đó có một hạt cát đồng ý, các hạt cát khác đều giễu nó ngốc, chui đầu vào trong vỏ trai, xa lánh người thân, bạn bè, không thấy ánh mặt trời, trăng sao, gió mát, thậm chí thiếu cả không khí, chỉ có bóng tối, ướt lạnh, cô đơn, rất đau buồn, thử hỏi có đáng không? Nhưng hạt cát vẫn theo người nuôi trai về không một chút oán thán.

Vật đổi sao dời, mấy năm qua đi, hạt cát đã trở thành viên ngọc lung linh, đắt giá, còn những bạn bè chế giễu nó ngốc thì vẫn chỉ là những hạt cát...


Nếu nói trên thế gian này có “phép biến đá thành vàng” thì đó là “gian nan và đau khổ”. Những thành quả huy hoàng, sự nghiệp vĩ đại của loài người, đều phải trải qua những vất vả gian nan mới đạt được, đó chính là giá trị của sự đau khổ.

Vượt qua sự cô đơn - câu chuyện về gió

Gió lang thang, lang thang qua từng con phố, từng ngôi nhà. Gió tự do, có thể làm mọi việc mà mình thích, có thể hét to, có thể dịu dàng, cũng có khi dữ dội. Người ta yêu Gió đấy, mà cũng sợ Gió đấy. Gió xa cách quá, hoặc người ta sợ gần Gió quá...

Cứ thế và đến một ngày, Gió thấy mình cô đơn.

Tia nắng là của Mặt trời. Ánh trăng là của Mặt trăng. Còn Lá cây. Lá cây dù có đi theo Gió đến đâu đi nữa, thì Lá cây cũng đâu phải của Gió. Trái tim của Lá đã luôn hướng về Cây rồi.

Và Gió cô đơn.

Gió hỏi ông trời: "Ông trời ơi, sao ông bất công đến thế? Tại sao ai cũng có đôi có cặp, ai cũng có một chốn bình yêu cho riêng mình, còn tôi thì không? Tại sao lại như vậy?"

- Chẳng phải ngươi thích tự do hay sao? Ngươi muốn đi lang thang khắp nơi. Ngươi muốn được nhiều người biết đến. Ngươi muốn mọi người vừa yêu mến, vừa nể sợ ngươi. Chẳng phải ngươi đang có tất cả những điều đó hay sao ? - Ông trời trả lời.

- Vậy chẳng nhẽ không có một ai muốn làm tất cả những điều đó cùng tôi ư? Tôi muốn có ai đó đi cùng tôi tới mọi vùng đất, ở bên tôi những lúc tôi vui vẻ, cũng như những lúc giận dữ, hay khó khăn. Tôi phải làm gì để tìm được một người như thế?

- Người đó có thể không có màu sắc, nhưng không hề vô hình, có thể dịu dàng nhưng không yên lặng, có thể quá nhẹ nhàng, nhưng không phải là không cảm thấy được. Nếu ngươi biết để ý, biết cảm thông, biết chia xẻ, biết lắng nghe, biết quý trọng những điều mình đang có, ngươi sẽ nhìn thấy người mà mình cần tìm.

Và Gió làm theo lời Ông trời nói. Gió để ý, Gió lắng nghe, Gió học cách cảm thông, cả chia xẻ với mọi người nữa. Gió cố gắng, Gió đã làm thật nhiều. Cuối cùng, Gió cũng thấy được người mình cần tìm.

Thật bất ngờ, người đó đã luôn ở bên cạnh Gió, những khi khó khăn, cũng như khi hạnh phúc, những lúc Gió vui vẻ hát ca, cũng như khi Gió lạnh lùng, giận dữ. Người đó đã luôn đi cùng Gió, đến những thảo nguyên bao la, lên núi cao, hay xuống biển rộng... Dù Gió có đi đến đâu thì người đó vẫn bên Gió. Vậy mà bao lâu nay Gió đã không nhận ra điều đó.

Và cuối cùng thì bạn có biết người đã luôn ở bên Gió là ai không?

Lẽ ra tôi muốn bạn hãy học cách cảm thông, học cách chia xẻ với mọi người, tôi muốn bạn hãy nhìn ra xung quanh, biết yêu thương và quý trọng những gì mình đang có, tôi muốn bạn hãy lắng nghe và suy nghĩ.... Tôi muốn bạn làm tất cả những điều đó rồi tôi mới nói cho bạn biết người đó là ai cơ.

Nhưng bạn sẽ biết ngay thôi, vì... những Đám mây không muốn người khác phải bận lòng nhiều.

Sức mạnh của tham vọng và sự khiêm tốn [Rất hay]

Sức mạnh của tham vọng và sự khiêm tốn [Rất hay]

Ngày nay, tham vọng được xem như là một yếu tố không thể thiếu để dẫn đến thành công. Tuy nhiên, nếu kết hợp tham vọng với sự khiêm tốn - một tính cách tưởng chừng đối lập, bạn sẽ có trong mình một nguồn sức mạnh không ngờ…



Tạm quên đi những bài báo nói về sự sụt giảm của thị trường chứng khoán, cùng với nguy cơ suy thoái ngày càng cao và những lo lắng về nền kinh tế.

Nếu bạn còn trẻ, thông minh và thậm chí có cả tinh thần hợp tác thì đây chính là thời cơ thuận lợi cho sự nghiệp của bạn.

Chúng ta đang sống trong thị trường của nguồn vốn con người. Các công ty công nghệ nổi tiếng đang cạnh tranh quyết liệt để dành được những lập trình viên, nhân viên marketing và các cử nhân kinh doanh mới ra lò và không ngại ngùng chiêu mộ những tài năng kỳ cựu từ các công ty khác.

Trên thực tế, một phân tích gần đây về thành công và sai lầm đối với việc đề nghị mua lại Yahoo của Google cho thấy động cơ chính của Google không phải là dành được thị phần trên thị trường tìm kiếm trực tuyến, mà thực sự là để dành được thị phần trên thị trường nhân lực có trình độ cao.

Trong khi đó, các công ty quảng cáo đình đám đang tìm cách có thêm thật nhiều những loại hình sáng tạo để có được những chiến dịch quảng cáo lạ thường cho một thế giới đang biến động không ngừng.

Chúng ta cũng không nên bỏ quên một làn sóng mới của những công ty mới thành lập tạo ra.

Nói chung, những người trẻ, chuyên nghiệp ngày nay đang được hưởng lợi từ “cuộc chiến giành người tài”, vốn khốc liệt chẳng kém gì thời kỳ bùng nổ Internet những năm 1990.

Tất nhiên, cuộc chiến giành người tài trước đây đã kết thúc bằng sự gục ngã của nền kinh tế, của những công ty đã mở rộng hoạt động quá mức cũng như những người trẻ nôn nóng vào làm cho các công ty đó.

Do đó, với bài học từ lịch sử, tôi xin đưa ra một vài lời khuyên cho các công ty và cả các bạn trẻ, với hi vọng rằng thời kỳ bùng nổ nhân tài ngày nay sẽ không còn bị nổ tung giống như trong quá khứ.

Đầu tiên, đối với các Giám đốc Điều hành (CEO), Giám đốc Nhân sự và cả những ông chủ của các công ty mới thành lập: Thực sự thì những công ty hoạt động tốt nhất mà tôi biết đều bị ám ảnh bởi việc chiêu mộ những người có tài.

Nhưng họ cũng cho rằng việc tuyển mộ những người có tài không có nghĩa là họ sẽ đầu hàng trước một hệ thống những nhân tài hàng đầu.

Các công ty cho rằng để là một người tài thì cần phải có cả trình độ cao cũng như những yếu tố đã thúc đẩy họ hành động như những gì họ biết.

Cuộc chiến dành nhân tài hiện nay
đang diễn ra hết sức khốc liệt
Nguồn: secondmotive.com


Mối quan hệ giữa hình ảnh của công ty trên thị trường và khả năng riêng của mỗi người trong thị trường lao động chính là đặc điểm của cuộc cạnh tranh về nhân lực hiện nay.

Chiến thắng trong cuộc đua giành được người tài không có nghĩa là phung phí quyền chọn mua cổ phiếu cho tất cả những thạc sĩ quản trị kinh doanh hay những nhà lập trình Java tự cao tự đại mà bạn gặp.

Bây giờ, là bài học đối với chính những nhân viên trẻ tuổi: Đó là không nên cứ nhằm vào những công ty đang nổi hay có mức khen thưởng hậu hĩnh.

Tôi rất ngạc nhiên khi biết rằng Google hàng tuần nhận được tới 20.000 hồ sơ xin việc, điều đó có nghĩa là hơn cả triệu hồ sơ mỗi năm. Bạn nên làm ở những công ty mà đối với bạn chúng thực sự có ý nghĩa đối với bạn.

Việc thực hiện mục tiêu đó có nghĩa là bạn sẽ phải hi sinh những tham vọng trong ngắn hạn và chấp nhận sức mạnh của “tham vọng và sự khiếm tốn”.

Vậy “tham vọng và sự khiêm tốn” có nghĩa là gì? Đó là một cụm từ mà lần đầu tiên tôi được nghe từ Jane Harper - một nhân viên kỳ cựu giờ đã gần 30 tuổi - của IBM.

Cô ấy giải thích, đó là một sự kết hợp phức tạp giữa sự khiêm tốn và tham vọng, chính sự kết hợp đó có thể tạo ra một nhà lãnh đạo thành công nhất và đó cũng chính là liều thuốc hòa giải tư tưởng “biết hết tất cả” của rất nhiều ngôi sao trong kinh doanh.

Cô ấy nói rằng: “Khi tôi càng hiểu biết nhiều, tôi càng nhận ra rằng trên đời còn rất nhiều thứ để tôi học hỏi”.

Một điều mà Jane Harper biết đó là tài năng. Từ năm 1990 đến năm 1999, cô chịu trách nhiệm thuyết phục thế hệ nhân viên trẻ, chuyên nghiệp - vốn chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ về đầu quân cho IBM - cảm thấy quan tâm và thậm chí thích thú với cơ hội về với IBM.

Càng hiểu biết nhiều, càng cảm thấy cần học hỏi
Đó là sức mạnh của sự khiêm tốn
Nguồn: freshexpressions.org.uk


Chiến thuật của cô là Extreme Blue một chương trình thực tập khéo léo nhất mà tôi từng biết.

Thế giới thực của MTV cùng với dự án Manhattan đó là một dự án cực kỳ tiềm năng với một nhóm những người tài năng, trẻ, đầy tham vọng cùng sống và làm việc trong một nơi, dưới áp lực rất lớn.

Extrema Blue ban đầu chỉ là một chương trình nhỏ, với một vài dự án kéo dài trong vài tháng hè, trong một phòng thí nghiệm của IBM.

Nhưng giờ đây chương trình này kéo dài suốt cả năm, là một hiện tượng trên toàn thế giới với những nhân viên trẻ xuất sắc đến từ 14 khu vực từ Bắc Mỹ, châu Âu cho đến châu Á.

Những thành viên của Extreme Blue đã bộc lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn và nôn nóng của tuổi trẻ. “Họ muốn được biết họ sắp làm gì? Liệu chúng có được công chúng biết tới? Tôi có làm nên sự khác biệt hay không?” Harper cho biết.

Nhưng từ lúc họ báo cáo lại công việc, những thành viên của Extreme Blue đã bị cuốn vào một hệ thống mà ở đó tinh thần đồng đội được đề cao hơn sự vinh quang của bản thân.

Harper và những đồng nghiệp của cô còn viết một cuốn sách hướng dẫn, cuốn sách có tên là “Hãy xuất sắc nhất”. Trong đó hướng dẫn những nhân viên trẻ cách làm việc như thế nào và không nên như thế nào?

“Khi bạn rời chương trình Extreme Blue và tham gia vào một nhóm khác ở IBM (hay bất cứ một công ty nào khác)”, cuốn sách hướng dẫn sẽ nhắc nhở “chúng tôi sẽ luôn theo dõi bạn. Nếu chúng tôi nhận ra rằng bạn làm cho chương trình của chúng tôi giống như một chương trình chỉ tạo ra những kẻ kiêu ngạo thì chúng tôi sẽ quên đi việc chúng tôi đã từng biết bạn. Hãy là người có tham vọng. Hãy là một người lãnh đạo. Nhưng đừng khinh thường người khác trên con đường chinh phục tham vọng của mình”.

Harper nói thêm: “Đừng tốn nhiều thời gian để tâng bốc mình lên”. Tôi luôn luôn nói với mọi người rằng họ không phải lo về việc đạt được sự công nhận của người khác về công lao của mình cho những thành tích tốt.

Cô nói “Nếu họ có những hành động táo bạo và phát triển được những mối quan hệ tốt đẹp thì họ sẽ có nhiều cơ hội để phát triển và thành công. Đừng tốn công sức để lo nghĩ xem liệu những gì mà bạn làm có được người khác chú ý hay không. Tự nó sẽ đến”.

Ít tham vọng đi, khiêm tốn hơn, đó là một điều gì đó để suy nghĩ trong một kỷ nguyên với những cuộc chiến khốc liệt và những phần thưởng hậu hĩnh dành cho người tài.

Tìm kiếm Tùy Chỉnh